Search

Vie

Eng

Gà trống mù xoè cánh ủ con

Chủ nhật, 15 tháng 05 2005 17:00

Chia sẻ:

alt“Mù như tôi lấy được vợ mắt sáng thật là diễm phúc. Tôi không từ nan một việc gì để kiếm tiền nuôi vợ con. Vậy mà ba cha con tôi không giữ nổi chân của người đàn bà vô tâm”. Lời tâm sự miễn cưỡng của người đàn ông không muốn ai biết hoàn cảnh hẩm hiu của mình qua mười chín năm nhọc nhằn làm thân “gà trống mù” nuôi con nghe thật buồn.

Thật đúng như cái tên của mình Nguyễn Văn Hiền, ở ấp Long Thạnh 2, xã Long Phú (Long Mỹ, Hậu Giang), lành như cục đất, hai mắt mù do di chứng của bệnh từ nhỏ. Anh nhớ vanh vách cái sự nhớ đau đớn của mình, vợ bỏ đi tám lần. Lần thứ tám là lần cuối cùng người đàn bà ấy không quay lại cùng cha con anh nữa mà ở với người đàn ông khác.

“Tháng 11 - 1986, tôi cưới vợ. Vợ tôi mắt sáng như mọi người, tôi sống thật hạnh phúc, luôn tất bật với công việc để gây dựng, vun bồi mái ấm”. Mùa khô, anh đi mò cá, ngày nào cũng kiếm được cá bán, bà con ai cũng khen anh có tay “sát ngư”. Mùa mưa ngồi vót nan đan lợp, vót cần câu cắm bán. Việc gì phù hợp với sức lao động của mình là anh làm để có thêm thu nhập. Cuộc sống chẳng giàu có gì, nhưng gia đình sống êm ấm hạnh phúc. Năm sau, đứa con gái đầu lòng ra đời, khó có thể tả hết niềm vui được làm cha của anh. Để bù đắp, san sẻ những đau đớn, khổ cực của vợ, anh làm việc không kể ngày đêm, một, hai giờ khuya mong sao có tiền bồi dưỡng cho mẹ, mua sữa cho con. “Khi đứa con gái 11 tháng tuổi, niềm vui chưa được bao ngày, vợ tôi bỏ nhà, bỏ con ra đi khi con tôi rất cần sữa mẹ, cần đôi tay ôm ấp của mẹ… Chạy gạo, chạy sữa lúc đó thật gian nan. Cũng may xóm giềng bà con đầy lòng ưu ái, động viên. Trách nhiệm của người cha không cho phép tôi ngã gục. Có những đêm dài lăn lộn, vật vã trong cơn bệnh, là đàn ông thì phải cứng rắn, nhưng tôi vẫn ứa nước mắt vì thương con…”.

Anh Hiền lao vào làm việc để xoá tan đớn đau, phiền muộn cũng là để kiếm tiền nuôi con. Trong sáu tháng, anh vót được 8000 cần câu cắm và đan 100 cái lờ bán được 5 triệu đồng, đủ cơm rau cho cha con và trả nợ cho vợ. Ba năm sau, người vợ của anh trở về, thấy con có được niềm vui bên mẹ, anh quên hết mọi lỗi lầm, tha thứ cho vợ với mong muốn sẽ cùng nhau chung sức nuôi con. Nhưng chuyện cũ lại lặp lại khi anh cứ quần quật làm, còn người vợ cứ quần quật xài đồng tiền mồ hôi nước mắt của anh, và khi sinh được đứa con trai còn đỏ hỏn thì vợ anh lại bỏ ra đi. Lần ra đi này của người vợ làm anh tưởng chừng như ngã quỵ. Là đàn ông mà bảo có thể chết đi được chẳng ai tin nhưng sự thật là thế. “ở vùng quê sâu nghèo khó như nơi đây, một người mù ôm hai con thơ như tôi, phải tìm đường đi nào nuôi hai con đến đích, nên người. Những chiếc nan lờ, cần câu tôi vót đều thấm thía vị mặn. Những con kênh, con rạch nơi tôi mò cá có nước mắt chan hoà. Có phải vì xót xa cho hoàn cảnh của cha con tôi mà những chiếc hom lờ, cần câu tôi làm bán rất chạy, ai cũng đặt làm. Tôi tự dặn lòng, dẫu là gian khó, đau thương vẫn tâm nguyện nuôi con thành người…”.

Anh cứ sống trong tình trạng vợ bỏ nhà đi mãi, cố gắng làm có tiền chút đỉnh để dành phòng khi đau ốm. Mỗi lần người vợ bội bạc ấy xuất hiện, vì con anh lại uỷ mị, khoan dung và chị ta lại tiêu xài, có khi lấy tiền rồi lại bỏ đi. “Nói ra các anh đừng cười, đứa con gái lớn năm nay 19 tuổi, đứa con trai 15 tuổi nhưng bà sống với cha con tôi chưa đầy ba năm. Chỉ một lần bà ra đi một tháng mười lăm ngày rồi trở về, còn những lần khác từ một năm đến bốn năm”. Nhiều lúc thấy gia đình cô đơn, lạnh lẽo, tôi buồn lắm nhưng không dám nghĩ gì. Vả lại mười mấy năm trôi qua, mọi chuyện cũng nguôi ngoai dần, bây giờ con tôi đã lớn. Con gái lo việc gia đình, con trai đi học về cùng tôi mò cá, vót câu. Nhờ trời, chúng nó ngoan hiền, không như mẹ nó, chúng thương, lo cho tôi, vậy cũng đã hạnh phúc lắm rồi. Chúng rất hiểu những khó khăn và sự hy sinh của tôi đối với chúng…”

Nói đến đây, anh Hiền ngồi yên lặng, trong đôi mắt thẳm sâu tăm tối, đã chứa đựng một ý chí mạnh mẽ, vươn lên vượt qua bao nghiệt ngã. Bây giờ anh sống thanh thản cùng hai con hiếu thảo, chúng luôn săn sóc, lo lắng cho anh, cho người cha đáng kính, hy sinh cả cuộc đời để chúng nên người.

(Theo Tap chi Nguoi bao tro)

 


Chia sẻ:
Bạn sẽ tham gia cùng chúng tôi chứ?
Hợp tác Đóng góp

Từ khóa: Gương điển hình, Khiếm thị

Tin liên quan

Go to top